E-newsletter

Picture of student
student

Hương vị Tết xưa

 Tết đến rồi! Mùa xuân về, không khí Tết tràn ngập khắp nơi, từ những câu chúc an lành, những bữa cơm đầm ấm, cho đến những chiếc bánh chưng vuông vắn, thắm đượm hương vị quê hương. Nhưng năm nay, với tôi, mùa xuân lại khác. Tết này, tôi không về nhà, không được nghe tiếng mẹ gọi tên, không được cảm nhận hương vị của món ăn quen thuộc. Tôi đứng giữa lòng thành phố Cao Hùng, nơi mà Tết không có màu sắc như ở quê hương. Những con đường vắng tanh, những ngọn đèn lấp lánh mờ ảo, không có những chiếc bánh chưng xanh rực, không có những người thân yêu sum vầy bên nhau. Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nhớ đến “Ông Đồ” của Vũ Đình Liên, nhớ những hình ảnh thân quen của Tết, những nét chữ đẹp đẽ và lòng người rộn ràng. Nhưng thay vì cảm thấy tiếc nuối, tôi lại cảm nhận được một mùa xuân trong lòng, mùa xuân của sự trầm tư và lắng đọng, mà cũng là mùa xuân của những khát vọng trưởng thành và chữa lành trong tâm hồn.

“Mỗi năm hoa đào nở

Lại thấy ông đồ già

Bày mực tàu, giấy đỏ

Bên phố đông người qua.”

    Sáng hôm ấy, tôi thức dậy trong sự tĩnh lặng của một ngày đầu xuân, không có tiếng gọi của mẹ, không có tiếng cười nói của bạn bè. Không khí trong lành, mát mẻ của Cao Hùng như xoa dịu cơn khát mùa đông còn đọng lại trong không gian, nhưng tôi lại cảm thấy một nỗi vắng lặng kỳ lạ. Mở cửa sổ, những làn gió nhẹ nhàng thổi qua mang theo mùi đất mới, mùi của những bông hoa cau đang nở ngoài sân trường. Tuy nhiên, bầu không khí này không làm tôi ấm lòng. Những ngọn đèn đường sáng mờ ảo, những con phố vắng lặng không còn những đoàn người đông đúc như trong những lần đón Tết ở quê nhà. Đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng gió xào xạc qua những hàng cây cao, tiếng xe cộ từ xa vọng lại, và rồi chỉ có tôi và không gian rộng lớn này.

  Cảm giác đó thật khó tả. Nhìn thấy cảnh mọi người tranh thủ về nhà, ai nấy đều vui vẻ, tay xách nách mang bao nhiêu là đồ đạc, tôi lại thấy lòng mình chùng xuống. Ở nơi xa, những sinh viên như tôi cũng không thể tránh khỏi nỗi cô đơn khi nhìn thấy không khí Tết rộn ràng ở khắp mọi nơi, trong từng con phố nhỏ, từng chợ Tết đông vui. Mọi người ở Việt Nam đều chuẩn bị đón Tết thật chu đáo. Hoa đào, quất, mai được bày bán khắp nơi, không khi xuân tràn ngập, đâu cũng đầy những tiếng cười nói, tiếng pháo và tiếng nhạc xuân rộn ràng. Mùi hương hoa, mùi bánh chưng thơm lừng, tất cả những ký ức đó đang tái tái hiện lại rõ ràng, tấn công thẳng vào lòng ngực tôi bằng một cảm xúc khó tả như muốn nhắc nhở về những kỷ niệm của một cái Tết xưa.

  Tôi tự hỏi, liệu sự cô đơn này có phải là cái giá của việc trưởng thành? Mỗi năm, chúng ta đều mong muốn có thể gần gũi hơn với gia đình, nhưng đôi khi, những lựa chọn trong cuộc sống lại đưa ta vào những con đường không ngờ tới mặc dù lòng ta đã dự đoán nó từ lâu., Và chính trong những khoảnh khắc lắng đọng ấy, tôi nhận ra: sự tủi thân không phải là yếu đuối, mà là nguồn sức mạnh để mình nhìn lại và vươn lên. Có lẽ, trong những giây phút một mình, tôi sẽ tìm thấy được những câu trả lời cho chính mình, sẽ tìm thấy một mùa xuân mới – mùa xuân của sự tự lập và kiên cường. 

          

       Vậy mà, có lẽ cũng là may mắn, tôi vẫn có thể gọi video call về cho gia đình, nhìn thấy mẹ tôi, bà nội tôi, dù ở nơi xa, nhưng mọi thứ vẫn giống như mọi năm. Bà vẫn ngồi đấy, mẹ vẫn bận bịu với nồi thịt kho, với những chiếc bánh chưng, chỉ thiếu tôi. Tôi cười buồn, nhưng cũng tự nhủ rằng, có lẽ đây là một thử thách mà mình cần phải vượt qua, để trưởng thành hơn, để hiểu rằng dù xa cách, tình cảm gia đình vẫn không bao giờ thay đổi. Mỗi năm, ở nhà, tôi cùng bà, mẹ, và em gái sẽ quây quần bên nhau dọn dẹp nhà cửa, nấu ăn, sắm sửa đồ Tết. Bà nội ngồi tỉ mẩn xếp lại những trái cây, bó hoa, còn mẹ tôi đi chợ sắm sửa bao lỳ xì, quần áo mới, những vật phẩm quen thuộc của ngày Tết. Và tôi, luôn là người được giao nhiệm vụ nhỏ nhặt, chỉ cần giúp một chút thôi, nhưng lại cảm nhận được cái không khí đầm ấm ấy, khi mỗi người trong gia đình đều cùng chung tay chuẩn bị đón năm mới. Nhưng năm nay, tất cả những hình ảnh ấy chỉ còn là kí ức. Nhìn lại mình, ở nơi đất khách, không còn “phải” tham gia vào trận chiến “dọn dẹp Tết” ấy nữa.

      Và rồi, khoảnh khắc giao thừa cũng đến. Lúc đó, tôi ngồi một mình trong căn phòng lạnh, nhìn ra ngoài cửa sổ. Khoảnh khắc chuyển giao của năm cũ sang năm mới, tôi đã tưởng mình sẽ không cảm nhận được gì. Nhưng rồi, những tiếng pháo hoa từ xa vọng lại, những ánh sáng lấp lánh từ những ngọn đèn pháo đốt lên trên trời cao, khiến tôi không khỏi ngẩn ngơ. Có lẽ, trong những khoảnh khắc ấy, dù không có gia đình bên cạnh, tôi vẫn cảm nhận được cái linh thiêng của Tết, cái không khí đầm ấm mà mình đã từng có. Bước ra ngoài đường, nhìn những ánh pháo sáng lên trong màn đêm, lòng chợt tràn đầy cảm xúc. Có lẽ, đây là lần đầu tiên tôi cảm nhận được Tết theo một cách khác, một cách thật đặc biệt và lạ lẫm.

   Tôi bỗng giật nảy mình và gọi điện cho gia đình. Khi màn hình sáng lên, làn sóng yêu thương từ xa của ba mẹ đột ngột ùa về, làm trái tim tôi bùng lên một nỗi xốn xang khôn xiết. Giây phút ấy, tôi thấy chính mình như bị cuốn vào cơn bão tình cảm, nghẹn ngào nhìn thấy hình ảnh thân thương của họ qua những “pixel” mờ nhạt. Ba mẹ vẫn vậy, vẫn cười, nhưng nụ cười ấy sao mà mệt mỏi, đượm buồn. Lời hỏi thăm của ba mẹ sao nghe thật xa vời, như thể tất cả những năm tháng dài đằng đẵng chúng tôi xa cách giờ mới bùng lên thành cơn sóng dữ dội. Mắt tôi đã mờ đi vì nước mắt. Tôi không thể nén nổi cảm xúc khi nhìn thấy ba mẹ, những người tôi yêu thương nhất, lại phải gượng cười, cố gắng xoa dịu nỗi nhớ nhung đang dâng trào trong lòng. “Tết này con không về được, ba mẹ nhớ giữ sức khoẻ….” – lời nói nghẹn lại trong cổ họng, không sao thốt ra hết. Và trong khoảnh khắc ấy, tôi nghe thấy một tiếng thở dài vang lên từ sâu thẳm trong tim, đau đớn đến tận cùng. Tình yêu là thế, dù xa cách đến mấy, vẫn chẳng thể nào tắt được ngọn lửa ấm áp trong lòng. Nhưng trái tim tôi không thể không đau xót, vì tôi biết rằng, dù sao đi nữa, khoảng cách ấy vẫn chẳng thể xóa nhòa được tình cảm của gia đình.

Nhìn ba mẹ qua màn hình, tôi như bị xé toạc ra thành từng mảnh nhỏ, từng phần trong tôi lạc lõng, bơ vơ, nhưng đồng thời lại tràn ngập một thứ cảm giác mạnh mẽ lạ kỳ – sự quyết tâm. Bởi tôi hiểu, dù có những lúc giọt nước mắt rơi vì nhớ nhung, nhưng chẳng có gì có thể cản bước tôi, chẳng có gì có thể xô ngã tôi. Đúng vậy, khoảng cách địa lý có thể xa, nhưng tình cảm gia đình vẫn mãi vẹn nguyên, vẫn là điểm tựa vững chãi, là nguồn động lực lớn lao để tôi tiếp tục bước đi trên con đường của mình. Những giọt nước mắt giờ đây không phải là dấu hiệu của sự yếu đuối, mà là minh chứng cho một sức mạnh đang dâng trào trong tim. Nỗi nhớ ấy, dù nghẹn ngào đến đâu, cũng sẽ trở thành ngọn lửa, giúp tôi vượt qua mọi khó khăn, dù phía trước có bao nhiêu thử thách. Và trong khoảnh khắc ấy, tôi không còn chỉ là đứa con xa nhà, mà là một chiến binh đang trên đường chinh phục ước mơ. Tết này, mặc dù không thể về bên gia đình, nhưng tôi tin rằng, gia đình sẽ luôn ở trong tim tôi, là nguồn động lực lớn nhất giúp tôi không bao giờ từ bỏ.

       Tết này, dù không có những buổi quây quần bên gia đình, không có tiếng cười giòn giã của mẹ, tiếng nói ríu rít của em gái, nhưng tôi vẫn cảm nhận được cái hương vị Tết của riêng mình. Đó không phải là mùi bánh chưng thơm lừng hay âm thanh của những khúc nhạc xuân, mà là những giọt nước mắt lặng lẽ rơi trong màn đêm tĩnh mịch. Là sự vắng lặng, nhưng lại mang một sức mạnh vô hình. Là khoảng cách xa xôi, nhưng cũng chính là động lực thôi thúc tôi tiếp tục cố gắng, tiếp tục trưởng thành và vững bước. Tôi hiểu rằng, Tết này tuy không trọn vẹn, nhưng trong tim tôi, gia đình và quê hương vẫn luôn là nơi chở che, là ngọn lửa ấm áp, luôn sưởi ấm tâm hồn, dù có ở đâu và làm gì.

Vì vậy, tôi không còn cảm thấy cô đơn nữa. Bởi vì, tình yêu gia đình, tình yêu quê hương không phải là thứ chỉ có thể cảm nhận bằng sự gần gũi về mặt không gian. Nó là sự kết nối vô hình giữa trái tim tôi và những người thân yêu. Và dù cho tôi có ở xa, cái Tết này vẫn sẽ là mùa xuân của niềm tin, của sức mạnh, của ước mơ và khát vọng không bao giờ tắt. Trong từng giây phút một mình, tôi sẽ tìm thấy cho mình mùa xuân mới – một mùa xuân của sự tự lập, kiên cường và quyết tâm không bao giờ từ bỏ. Bởi vì, dù ở đâu, tình yêu gia đình sẽ mãi là ánh sáng dẫn đường, và Tết này, tôi sẽ tìm được sức mạnh để bước tiếp trên con đường mình chọn. Ôi cái cảm giác “Tết xa”…

Recent posts